tin cập nhật

Menu

Têrêsa ca tụng lòng người mẹ


Têrêsa viết lại những kỉ niệm khi còn nhỏ trong gia đình

Thưa Mẹ, con vừa tóm tắt mấy lời về việc Chúa nhân lành làm cho con, bây giờ con xin đi vào những chi tiết thời thơ ấu của con. Con biết rằng có những câu chuyện đối với những người khác thì tẻ nhạt, nhưng lòng mẹ thì lại thấy thích thú.

Những kỷ niệm con nhắc lại đây cũng là những kỷ niệm của Mẹ, vì qua thời thơ ấu con sống bên Mẹ, và cùng được Ba Má - không cha mẹ nào sánh kịp, săn sóc nâng niu như nhau.

Ông Louis Martin và Bà Zélie Guérin thành hôn ngày 13-7-1858.
Louis-Joseph-Aloys-Stanislas là con trai của Đại úy Pierre-Francois Martin, sinh ngày 2-8-1823 là con thứ ba của gia đình năm con. Đại úy về hưu tại Alencon và giáo dục con cẩn thận, về sau Louis học nghề sửa đồng hồ. Sau khi vì lý do sức khỏe không thể vào dòng được như lòng mong ước, Louis định cư tại tỉnh Alencon, đường Pont Neuf, năm 1850.
Zélie-Marie-Guérin sinh ngày 23-12-1831 tại Saint Denys-sur-Sarthon, cùng thuộc gia đình sĩ quan. Năm 1844 ông bà Guérin và ba con đến ở tại Alencon. Sau này vì không đạt được ước nguyện tu dòng và vì sinh kế cô Zelie-Marie học nghề làm ren, ở và làm việc tại số nhà 36 đường Saint Blaise (hiện nay là số 42). Sau khi thành hôn cô đến ở đường Pont-Neuf. Năm 1871 ông Martin nhường lại xưởng đồng hồ để khuếch trương xí nghiệp dệt ren, được chuyển về đường Saint-Blaise. Gia đình martin về ở chính ngôi nhà mà hai năm sau Têrêsa cất tiếng chào đời.

Ôi ! ước chi Ba Má ban phúc lành cho đứa con gái út của Ba Má, để nó ca tụng lòng Thương xót Chúa !...



Têrêsa ca tụng lòng người mẹ

Con chia truyện tâm hồn con từ bé cho tới ngày vào Dòng Camêlo thành ba giai đoạn rõ rệt. Giai đoạn thứ nhất tuy vắn vỏi, nhưng
không thiếu những chuyện đáng nhớ: Bắt đầu từ lúc con có trí khôn cho tới ngày Má yêu dấu về Trời.

Chúa nhân lành đã cho con có trí khôn sớm lắm, và Ngài đã ghi sâu vào tâm khảm con những kỷ niệm thơ ấu, đến nỗi những chuyện con sắp kể sau đây, con còn nhớ như vừa xảy ra hôm qua. Chắc rằng vì yêu con, Chúa Giêsu muốn cho con biết một người Mẹ khôn sánh , mà Ngài đã ban cho con, nhưng rồi lại cất về quá sớm để ban thưởng !...

Suốt đời, Chúa nhân lành đã cưng chiều con ; những kỷ niệm đầu tiên của đời con ghi đầy những nụ cười, những mơn trớn êm đềm nhất !... Nhưng nếu Chúa đặt bên con nhiều tình thương thì Ngài cũng cho con một trái tim để yêu và cảm xúc dạt dào, cho nên con yêu Ba Má biết bao và con tìm đủ mọi cách để tỏ lòng yêu Ba Má, vì hễ trong lòng có gì thì con phải bộc lộ ra ngoài. Có điều là cách con tỏ tâm tình đôi khi kỳ cục lắm, như lời Má chứng minh trong đoạn thư sau đây :

-Con bé này tinh nghịch có một, nó đến vuốt ve má và chúc má chóng chết :

-Má à ! con muốn Má chết lắm !...

Mắng nó thì nó bảo :

-Má chết để về Thiên Đàng, thế Má chả bảo con là phải chết mới được vào Thiên đàng là gì.

Lúc nào nó yêu Ba quá, nó cũng chúc Ba chết như thế !...”

Ngày 25-6-1874, bấy giờ con chưa đầy 18 tháng. Má viết về con như sau:

Ba con vừa dựng một cái đu, con Céline thích mê, nhưng phải nhường cho em bé đu trước; trông nó thật tức cười, nó đứng trên bàn đu như con gái lớn, chả sợ nó tuột tay nữa, nhưng nếu đu không được mạnh, thì nó kêu rống lên. Má buộc cho nó một sợi dây nữa ở đàng trước, nhưng hễ thấy nó trèo lên là má lại không yên tâm”.

Mấy hôm rồi, em bé làm má bị một mẻ hú vía. Má thường đi lễ 5 giờ rưỡi, mấy ngày đầu má không dám đi, sau thấy nó không thức giấc bao giờ, má nhất định bỏ nó ở nhà để đi lễ. Má đặt nó trên giường của má, rồi xích cái nôi lại thật gần giường để nó không thể rớt xuống đất được.
Có một hôm má quên không xích nôi lại. Lúc về không thấy con bé nằm trên giường, vừa lúc ấy má lại nghe thấy nó kêu, má ngó xuống đất thì thấy nó ngồi trên cái ghế đặt sát đầu giường; đầu nó thì gục vào cái gối đầu rồi ngủ. Chắc là nó ngủ không ngon vì ngồi như thế mệt lắm. Má không hiểu tại sao nó lại ngã ngồi trên ghế như thế, vì má đã đặt nó nằm kia mà. Má cám ơn Chúa vì nó không bị gì cả, thật là việc Chúa Quan phòng, lẽ ra nó phải lăn xuống đất rồi, nhưng Thiên thần bản mệnh đã gìn giữ nó và các linh hồn trong luyện ngục che chở nó. Ngày nào má cũng đọc một kinh cầu nguyện cho các linh hồn, để xin gìn giữ nó. Má thì má nghĩ thế... Còn chúng con nghĩ sao ?...”

Cuối thư Má thêm :

Con bé vừa vuốt mặt má và hôn má ! Không làm sao nó rời má ra được. Lúc nào nó cũng theo má ; nó thích ra vườn lắm, nhưng nếu má không ở ngoài ấy, thì nó cũng không chịu và khóc cho tới khi có ai đưa nó vào cho má mới thôi”.


Và đây là một đoạn thư khác :

Hôm nọ con Têrêsa hỏi má: nó có được lên Thiên đàng không? Má bảo: có ngoan thì mới được lên. Nó trả lời :

-Vâng, nếu con không ngoan thì con phải xuống Hỏa ngục... nhưng con biết rồi, má lên Thiên đàng, con cũng bay lên với má, thì làm sao Chúa bắt được con ?... Má cứ ôm chặt lấy con nhá.

“Nhìn vào hai con mắt của nó, má biết nó tin chắc rằng: nếu nó ở trong tay má, thì Chúa cũng chả làm gì được nó ...


“Marie yêu em nó lắm. Nó cưng con bé lạ lùng; dễ gì mà Marie không yêu một đứa em như Têrêsa, vì con bé sợ làm mất lòng nó quá. Hôm qua má muốn cho con bé một bông hồng, vì má biết nó thích hoa hồng lắm, nhưng nó van má đừng cắt, vì Marie không cho, má cứ cắt cho nó hai bông, nó vui lắm, nhưng rồi sợ không dám vào nhà nữa. Má nói khéo với nó là hoa của má thì nó bảo: “Không phải, hoa của chị Marie chứ...”.

Nó là một đứa bé rất hay xúc động. Hễ nó làm điều gì lỗi, thì ai cũng biết . Hôm qua nó vô ý đánh rách một tí giấy dán tường, thế mà trông nó đến thảm hại, nó nhất định thú tội với Ba. bốn giờ sau, Ba con mới về, chẳng ai còn nhớ chuyện ấy nữa, thế mà nó lon ton chạy lại bảo Marie : “Chị mách Ba là em làm rách giấy đi”. Thế là nó đứng ngay người như tội nhân chờ án quyết, nhưng nó bấm bụng là nếu thú tội thì thế nào cũng được tha”.


(Thêm: Nhắc đến ba, con lại sực nhớ đền mấy điều rất vui. Hồi ấy
khi cha đi đâu về, bao giờ con cũng chạy ra đón, rồi ngồi lên giầy
cha. Cha cứ để con ngồi vậy mà bước đi khắp cả nhà, ra cả vườn,
đi mãi đến bao giờ con muốn thôi mới thôi. Một lần me trông thấy
phì cười và kêu cha chiều con quá. Cha trả lời :


- Khốn nó là Công chúa, biết sao được.

Rồi cha ẵm con vào lòng, lại nâng lên thật cao, lại để ngồi xuống
vai mà hôn và vuốt ve mơn trớn đủ cách dấu yêu, chiều chuộng.
Tuy nhiên cũng không nói được là cha nuông con đâu. Con nhở
một lần, con đang chơi đu vui thích lắm, cha đi qua gọi con rằng:

-Công chúa cha ơi, lại hôn cha nào.

Không hiểu sao hôm ấy con không muốn lại, con đứng yên đầy
và thưa hỗn xược :

- Cha lại đây kia.

Cha đã xử rất phải: Không lại.
Chị Marie cũng đang chơi ở đấy, mắng con :

- Em mất dạy, thưa cha hỗn thế à?

Lập tức, con xuống khỏi đu, nhận mình phải mắng là quá phải.
Rồi có tiếng khóc ăn năn tội ầm ĩ cả nhà. Con lên ngay trên gác. Lần này không dám mỗi bước lại mỗi mẹ ơi nữa ; con chỉ để trí nghĩ đến tìm dược cha mà làm hòa với cha. Con đã làm hòa được ngay.
Một khi con thấy mình đã làm mất lòng cha mẹ, con không thể để thế lâu được. Sự biết nhận lỗi, đồi với con chỉ là việc trong giây phút. Chính me đã kể rõ tính ấy trong truyện sau đây :

Có một sáng, me muốn hôn Têrêsa rồi mới xuống gác. Xem như nó còn ngủ mệt, me không dám làm nó thức dậy; song chị Marie nó nói :

- Mẹ ơi, con chắc em giả ngủ đấy ! Mẹ liền cúi hôn mặt nó, nó kéo ngay chăn lên trùm kín cả mặt rồi nói lụng bụng : "Chẳng cần ai thăm nom con hết !". Me đã không bằng lòng cử chỉ ấy và cũng làm nó hiểu
Hai phút qua, đã nghe thấy tiếng khóc, và nhanh không ngờ quay lại mẹ thấy nó đã đứng ỏ bên, nó dậy một mình và đi chân không xuống gác, lụng thụng trong chiếc áo ngủ dài hơn người. Nước mắt đầy mặt, nó lăn vào lòng me van lơn? "Me ơi, lạy me, con láo quá, me tha cho con nhé. Me tha ngay, me lại ôm con bé ngoan vào lòng, 
ôm chặt và ôm mãi.) (MTH tr 21-22)

Chia Sẽ:

Mời bạn bình luận cho bài viết " Têrêsa ca tụng lòng người mẹ "

  • Thêm biểu tượng cảm xúc Show Icons
  • Các bạn lưu ý: Bình luận bằng Tiếng Việt có dấu, không spam link, không sử dụng những lời lẽ thô tục, vi phạm thuần phong mỹ tục. Xin cảm ơn!