Têrêsa thích việc lành và quí mến chị Céline
Con giầu lòng tự ái, nhưng cũng yêu mến việc lành, thoạt khi con bắt đầu biết suy nghĩ thì chỉ cần có người bảo cho con biết, việc nào không tốt, là con không cần họ nhắc lại lần thứ hai...
Con sung sướng thấy Má viết trong thư là con càng lớn, Má càng được an ủi về con. Xung quanh con toàn là gương sáng, con chỉ có việc học đòi bắt chước. Đây là lá thư của Má viết năm 1876:
“Cả đến con Têrêsa đôi khi cũng đua hy sinh hãm mình... Con bé xinh như mộng, tinh anh sắc sảo, nhưng dễ cảm, Céline và nó yêu nhau lắm ; hai đứa chơi với nhau không biết chán. Cứ ăn cơm trưa xong là con Céline đi bắt con gà trống và bắt luôn cả gà mái của Têrêsa ; Má chưa kịp gì, thì con Têrêsa nhanh chân chộp rồi ; thế là cả hai đứa ôm gà lại ngồi chơi thật lâu bên lò sưởi.
Có một hôm, con Céline ngủ chung với má, còn Têrêsa thì ngủ ở trên lầu, trong giường của Céline ; nó bảo Louise lên đưa nó xuống mặc áo, Louis lên gác tìm nhưng thấy giường trống không, Thì ra Têrêsa nghe tiếng Céline nói ở tầng dưới, nên mò xuống nằm chung nhau. Louise gọi :
-Em không xuống mặc áo hay sao ?
-Không đâu ! Vú Louise ạ ! chúng em như hai con gà mái con, không bỏ nhau được.
“Vừa nói chúng nó vừa ôm hôn nhau... Đến tối Louise, Céline và Léonie đi câu lạc bộ Công giáo và bỏ con Têrêsa ở nhà ; nó biết mình còn bé không đi được , nên bảo :
-Ở nhà cũng được, miễn là phải cho ngủ trong giường của chị Céline !...
Nhưng không ai muốn thế... nó không nói gì và ở nhà một mình với cây đèn nhỏ, một khắc sau nó ngủ khì ...”.
Trong một lá thư khác Má viết :
“Con Céline và Têrêsa, hai đứa không lúc nào rời nhau, nhất định không thể có đứa nào thương nhau hơn hai đứa này. Khi Marie gọi con Céline đi học, thì con Têrêsa òa lên khóc. Than ôi bạn đi rồi, bây giờ làm thế nào !... Thấy thế, Marie cũng thương hại, nên bế nó đi theo và suốt hai ba giờ, con bé cứ ngồi yên trên ghế. Marie cho nó một mớ hạt trai để xâu và một miếng vải để may, nó không dám cựa quậy, xỏ lại mà không được; nó sợ không dám nhờ Marie xỏ giúp ; trông nó đến hay. Được một lúc, thì hai giọt nước mắt lăn trên má... Marie vội dỗ nó, xỏ kèm cho nó, thế là con bé vừa khóc vừa cười...”
Con còn nhớ : con không thể sống một mình mà không có chị Céline, đang ăn tráng miệng mà chị đứng dậy, thì con cũng bỏ dở để theo, con cứ loay hoay trên ghế, đòi nhắc xuống, rồi cả hai đứa đi chơi. Đôi lần chúng con đi chơi với “bà tỉnh trưởng tí hon”, xem vườn cảnh và các thứ đồ chơi thật đẹp của nó thật là khoái chí. Nhưng đúng ra con đi chơi là vì muốn chiều lòng chị Céline, hơn là thích nhà ông tỉnh trưởng. Con thích chơi ở vườn nhà, đi cạy tường, để lượm những mảnh vụn lóng lánh, đêm về bán cho Ba và Ba giả vờ mua như thật.
Ngày Chúa nhật, vì con còn bé không được đi dự các nghi lễ ở nhà thờ nên Má ở nhà trông con; lúc ở nhà thờ đang làm lễ thì ở nhà con tỏ ra rất ngoan ngoãn, con đi lại rón rén.
Nhưng thoạt khi thấy cổng mở là con mừng quýnh lên : con chạy ra đón chị xinh đẹp của con , vì bấy giờ chị như một “ngôi nhà nguyện trang hoàng đẹp đẽ...”. Con nói : “Chị Céline, cho em một cái bánh phép đi !” Có lần tới trễ, nên không có bánh phép... Làm thế nào bây giờ? Con nhất định không chịu, vì đó là “lễ Misa của con”... Con vụt nghĩ ra một cách : -“Nếu không có bánh phép, thì chị làm đi cũng được”. Nói xong là làm liền, chị Céline bắc ghế, mở tủ, lấy bánh, rồi cắt lấy một mẩu và trịnh trọng cúi mình đọc kinh Kính Mừng đoạn trao cho con; làm dấu xong, con ăn một cách thành kính và thấy ngon như bánh phép thật.
Thỉnh thoảng chúng con hội nhau để thảo luận về
truyện đạo; đây là một tỷ dụ con trích trong thư của Má ; “Hai con bé Céline và Têrêsa tốt lành như Thiên thần, con Têrêsa là nguồn vui, hạnh phúc và vinh dự của Marie, Marie lấy làm hãnh diện về nó lắm. Nó còn bé mà ăn nói khôn ngoan quá, nó còn dậy vẽ cho cả Céline lớn gấp hai nó. Hôm nọ con Céline hỏi :
-Chúa làm thế nào mà ở trong tấm bánh nhỏ xíu như vậy được nhỉ? Con bé trả lời ngay :
-Thế thì có lạ gì, vì Chúa quyền phép vô cùng mà lị.
-Quyền phép vô cùng là gì ?
-Là Chúa muốn làm gì cũng được...



























Mời bạn bình luận cho bài viết " Têrêsa thích việc lành và quí mến chị Céline "